Mời trà

Tài nguyên dạy học

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    TIENG_DAN__An_Thuyen_Top_ca.swf Chu_dung_net_deu.png ME1.swf Long_me1.swf A_HINH_DONG_VALENTINE.gif Ban_do_VN.jpg 5_1.gif 1_3.gif Chuc_mung_nammoi_Tet_nguyen_dan.swf Cmnm1.swf 1290160026_Ngay2011.jpg Tro_Ve_Hue.flv Nam_phut.flv Chao20112012.swf Anh_khoaBNHV.swf Thuy_Tien_BNHV.swf Dathuathay.swf DH.png Monguknxua1.swf VOC_VUI_veduyen.swf

    Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Trăm hoa đua nở

    Thời tiết

    Thủ đô Hà Nội
    Ha Noi

    Cố đô Huế
    Co Do Hue

    Tp Hồ Chí Minh
    Ho Chi Minh

    Tp Ðà Nẵng
    Da Nang

    CAO BẰNG Click for Cao Bang, Viet Nam Forecast
    BẮC KẠN Click for Bac Can, Viet Nam Forecast
    SƠN LA Click for Son La, Viet Nam Forecast
    LẠNG SƠN Click for Lang Son, Viet Nam Forecast
    LÀO CAI (SAPA) Click for Lao Cai, Viet Nam Forecast
    THÁI NGUYÊN Click for Thai Nguyen, Viet Nam Forecast
    MÓNG CÁI – QUẢNG NINH Click for Mong Cai, Viet Nam Forecast
    NAM ĐỊNH Click for Nam Dinh, Viet Nam Forecast
    THANH HÓA Click for Thanh Hoa, Viet Nam Forecast
    VINH – NGHỆ AN Click for Vinh, Viet Nam Forecast
    HÀ TĨNH Click for Ha Tinh, Viet Nam Forecast
    ĐỒNG HỚI – QUẢNG BÌNH Click for Dong Hoi, Viet Nam Forecast
    HUẾ Click for Hue, Viet Nam Forecast
    ĐÀ NẴNG Click for Da Nang, Viet Nam Forecast
    HOÀNG SA – ĐÀ NẴNG Click for Hoang Sa, Viet Nam Forecast
    QUY NHƠN Click for Qui Nhon, Viet Nam Forecast
    NHA TRANG – KHÁNH HÒA Click for Nha Trang, Viet Nam Forecast
    TRƯỜNG SA – KHÁNH HÒA Click for Truong Sa, Viet Nam Forecast

    Báo mới

    Tin tổng hợp: Tin thể thao:

    Mời trà

    Tính tuổi

    Tra từ điển


    Chọn từ điển theo yêu cầu:

    Giao diện

    Kính chào thầy cô và quý vị

    CẢM ƠN QUÝ VỊ GHÉ THĂM THƯ VIỆN NGỮ VĂN CỦA DƯƠNG VĂN DŨNG – TRƯỜNG THCS THIỆU DƯƠNG – THÀNH PHỐ THANH HOÁ - TỈNH THANH HÓA - Email: duong.dung76@gmail.com

    Chào mừng quý vị đến với Website: Ngữ Văn - Dũng Tâm 2010 .

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Bình thơ - văn >

    Một bài thơ gợi nhiều suy ngẫm

                                          Xa lẠ        (Đặng Hiển)   

                        Vì sao lại thế em ơi

              Hình như thầy đã một thời dạy em

                                           Vì sao ánh mắt em nhìn

             Như người xa lạ gặp trên xe tàu?

                     Thầy trò xưa đã nghiêng đầu

           Trên trang sách mới ánh màu phượng bay

                   Nhớ xưa em vẫn chào thầy

            Nụ cười tươi nở thắm đầy niềm tin

                    Nhớ xưa ánh mắt em nhìn

           Từng như tia nắng dịu êm tim thầy.

         Thời gian… màu tóc thầy thay

           Còn em, đâu nét thơ ngây thuở nào?

                    Hình như em có niềm đau

           Ước mơ ngày ấy tan vào thời gian

                        Hay là đời lắm lo toan

           Làm bao kỷ niệm héo tàn trong em?

                    Hay là em mãi bước lên

          Trường xưa lớp cũ lỡ quên nhớ về?

                   Thì em ơi, cứ đi đi!

          Cầu cho thuyền ấy ngày kia đến bờ.

        Giữa ngày em thoả ước mơ

          Bên chùm hoa tặng, có thơ của thầy.

     

    NỖI ĐAU THẦM LẶNG CỦA NGƯỜI THẦY

         Trong cuộc đời dạy học của mỗi người thầy đều có những niềm vui nỗi buồn gắn với kỷ niệm. Nhà giáo Đặng Hiển còn nói tới một nỗi đau “Xa lạ” bằng 22 câu lục bát dự thi trên báo Giáo dục & Thời đại (1998). Đó là nỗi đau thầm lặng của người thầy trước sự xuống cấp về mặt đạo đức của một học sinh: khi gặp thầy giáo cũ không chào, làm ngơ như một kẻ xa lạ, dù đó chỉ là một hiện tượng cá biệt. Thầy đã ngỡ ngàng nhận ra người học sinh cũ, như vừa quen vừa lạ:

                       Vì sao lại thế em ơi

              Hình như thầy đã một thời dạy em

                      Vì sao ánh mắt em nhìn

            Như người xa lạ gặp trên xe tàu?

         Người ta thường ví người dạy học như người lái đò chở khách qua sông, khách có người quên, người nhớ cũng là lẽ thường tình. Còn người thầy bao giờ cũng nhớ về những học sinh ở hai dạng: học giỏi xuất sắc và những học sinh cá biệt. Điều đáng nói ở đây là người học trò cũ khi còn học với thầy không phải là một học sinh hư. Trong ký ức của thầy vẫn in đậm nét về những kỷ niệm đẹp với người học trò xưa,  rất hiền và ngoan ấy:

                     Thầy trò xưa đã nghiêng đầu

             Trên trang sách mới ánh màu phượng bay

                     Nhớ xưa em vẫn chào thầy

            Nụ cười tươi nở thắm đầy niềm tin

                      Nhớ xưa ánh mắt em nhìn

           Từng như tia nắng dịu êm tim thầy.

         Thầy nhớ rất rõ từ nụ cười đến ánh mắt của em, chỉ có điều thầy không gọi tên ra thôi. Chính em là niềm an ủi, niềm tự hào của thầy một thuở. Nếu như ở bốn câu thơ đầu điệp từ “vì sao” như những câu hỏi tu từ xoáy sâu vào tâm can người đọc hiện tại, thì bốn câu tiếp tác giả điệp lại “nhớ xưa” đưa ta về quá khứ làm sống lại những ấn tượng đẹp của tình thầy trò xưa. Và tiếp theo lại là những giả định, những dấu chấm lửng, chấm hỏi, đưa ta từ cõi mơ tốt đẹp ở quá khứ trở về với thực tại chua xót:

       Thời gian… màu tóc thầy thay

               Còn em, đâu nét thơ ngây thuở nào?

                        Hình như em có niềm đau

               Ước mơ ngày ấy tan vào thời gian

                Hay là đời lắm lo toan

                Làm bao kỷ niệm héo tàn trong em?

         Thầy ngỡ ngàng trước người học trò “xa lạ” và cứ cố tìm một lời giải đáp ở những từ “hình như”, “hay là”, “hay là” v.v… để đổ lỗi cho thời gian hay cho cuộc đời bạc bẽo? Đó là lý do khách quan ư? Và thầy cũng không loại trừ điều “xa lạ” ấy có lý do chủ quan ở chính người học trò:

                   Hay là em mãi bước lên

          Trường xưa lớp cũ lỡ quên nhớ về?

          Những câu thơ như chính lời nói, lời tự hỏi lòng mình trong cuộc đời dạy học, và liệu thầy có lỗi gì trong chuyện này không? Rõ ràng thầy chưa khẳng định, mà chỉ đặt ra câu hỏi về con đường công danh mà người học trò kia đang hãnh tiến. Còn với trường, với lớp, với thầy và bạn, có lẽ em chỉ “lỡ quên” mà thôi, chứ chưa hẳn em đã quên? “Lỡ quên” là cách nói để biện hộ cho một thiếu sót không chủ ý. Đã “lỡ quên” thì vẫn có thể thời cơ để sửa chữa. Song trong tâm tưởng của thầy vẫn có hơn một lần vị tha cho đứa học trò cá biệt ấy. Thầy vẫn động viên, vẫn cầu chúc cho bước đường công danh của em toại nguyện:

                           Thì em ơi, cứ đi đi!

                Cầu cho thuyền ấy ngày kia đến bờ

                       Giữa ngày em thỏa ước mơ

                 Bên chùm hoa tặng có thơ của thầy.

          Hai tiếng “đi đi”! là một lời động viên ư? Đó còn là một lời đuổi khéo, như muốn nhổ đi một cái gai trước mắt. Em bước lên bậc thang danh vọng như thuyền kia cập bến, em sẽ thoả ước mơ, sẽ sống trong ánh hào quang với những lời tung hô, với muôn màu hoa tặng. Và em sẽ nhận được một món quà đặc biệt trong ngày vui ấy: đó là bài thơ “Xa lạ” của thầy.

            Nỗi đau thầm lặng của thầy ở đầu bài thơ bị dồn nén và tới câu kết bật ra như một lời chúc tụng vừa mỉa mai chua chát kiểu của Tam nguyên Yên Đổ, vừa đầy lòng nhân ái vị tha, vừa làm thổn thức bao trái tim nhà giáo và học sinh. Ta như thấy hiện lên cái cười ruồi, mang chất uy-mua của thầy, làm ta nghĩ tới cái lắc đầu xót xa cho nhân tình thế thái, trước những băng hoại về sự xuống cấp đạo đức trong một bộ phận học sinh. Bài thơ như một lời kể tâm tình mà có sức vang xa, gợi lớn. Chỉ có những người thầy nặng lòng với sự nghiệp “trồng người” mới có được những vần thơ toả sáng như thế.

             
    Nhắn tin cho tác giả
    D­ương Văn Dũng @ 01:29 04/03/2012
    Số lượt xem: 587
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Mời các bạn dạo chơi cùng tiên nữ

    Khu giải trí